Hương vị của vùng đất










Những nơi phải ghé









Nhịp sống văn hoá

Hàng triệu người chèo thuyền theo suối Yến trong gần ba tháng liên tục — không phải vì mục tiêu du lịch, mà vì họ tin rằng con đường vào động Hương Tích là con đường duy nhất nối thế giới người với thế giới của Bà Chúa Ba.

Tết Hà Nội không rực rỡ như Sài Gòn và không ồn ào như phố thị — nó thâm trầm hơn, tinh tế hơn, và cũng cô đơn hơn: mùi hoa đào vương trong gió đêm phố cổ như một ký ức mà thành phố chưa chịu buông tay.

Màn rước rồng lửa trong đêm mùng 5 Tết không chỉ là biểu diễn — nó là ký ức thể xác của một đêm lửa đạn năm 1789 khi ánh đuốc của đội quân áo vải Tây Sơn soi rõ con đường tiến vào Thăng Long.

Vào mùng 5 Tết, khi cả Hà Nội còn đang say trong hơi xuân, hàng chục nghìn người đổ về một gò đất nhỏ giữa lòng phố thị để tưởng nhớ đêm mùa xuân năm 1789 — đêm một đội quân áo vải đã xóa sổ 29 vạn thiết kỵ nhà Thanh chỉ trong vài giờ.
✦ Nổi bật
Trên mặt hồ Lim lặng sóng vào ngày 13 tháng Giêng, những đôi liền anh liền chị ngồi đối diện nhau trên thuyền hoa và hát những câu Quan họ không cần nhạc cụ — chỉ có giọng người, không khí và hàng trăm năm luyện tập đằng sau mỗi nốt nhạc.
✦ Nổi bật
Vào đêm rằm tháng Tư âm lịch, hàng nghìn hoa đăng từ chùa Trấn Quốc trôi ra mặt Hồ Tây — mỗi đốm lửa nhỏ là một lời nguyện, và tổng thể chúng biến mặt hồ thành một vũ trụ thu nhỏ của tâm linh đô thị giữa lòng Hà Nội hiện đại.
✦ Nổi bật
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, một người đàn ông nhỏ bé mặc bộ ka-ki bạc màu đứng trên lễ đài giữa Quảng trường Ba Đình và đọc những câu mở đầu từ Tuyên ngôn Độc lập Mỹ — không phải để vay mượn, mà để khẳng định rằng những nguyên tắc đó thuộc về tất cả mọi người, kể cả người Việt Nam.
✦ Nổi bậtBạn biết một điều chúng tôi chưa có?
Mỗi đóng góp đều được biên tập viên đối chiếu với ít nhất 2 nguồn độc lập trước khi đăng.
Gửi đề xuất →